
Nếu hỏi mình đâu là bộ truyện khiến mình “lụi tim” vì hành trình gian khổ của nhân vật chính, thì không phải Tiêu Viêm, cũng chẳng phải Vương Lâm, mà là… Hàn Lập trong Phàm Nhân Tu Tiên. Mình đã từng đọc cả chục bộ tu tiên từ kinh điển đến hiện đại, nhưng cảm xúc khi theo chân một phàm nhân tay trắng đi lên lại rất khác biệt.
Vậy rốt cuộc Phàm Nhân Tu Tiên có gì mạnh hơn – và yếu hơn – so với những siêu phẩm khác như Đấu Phá Thương Khung, Tinh Thần Biến hay Tiên Nghịch? Dưới đây là những điều mình rút ra được, không phải để “dìm hàng” hay thần thánh hóa, mà để chia sẻ với anh em mê tu tiên giống mình.
🔥 Điểm mạnh của Phàm Nhân Tu Tiên – Độc, Thật, Và Cực Kỳ Đời
1. Nhân vật chính không buff, không con cưng – cực kỳ “người thường”
Một trong những điều khiến mình cực kỳ thích ở Hàn Lập là anh ta… không được trời ưu ái. Không có lão sư thần bí, không có thần công bí tịch rơi trúng đầu, không có khí vận nghịch thiên. Tất cả những gì anh ta có là một ý chí thép, một đầu óc tỉnh táo, và khả năng “sống dai hơn đỉa”.
Trong khi Tiêu Viêm hay Trương Tiểu Phàm đều có bàn tay vàng nâng đỡ, thì Hàn Lập phải tự thân vận động, từng chút một, qua bao nhiêu lần suýt chết. Điều này làm mình cảm thấy… gần gũi. Đọc mà như xem một người thật sự “leo rank” giữa thế giới toàn yêu nghiệt.
2. Tốc độ tu luyện và thế giới quan rất logic
Không biết các bạn sao, chứ mình đọc mấy bộ mà nhân vật chính tu luyện 3 ngày lên cảnh giới mới là mình tụt mood liền. Còn trong Phàm Nhân Tu Tiên, mỗi bước tăng cấp đều có lý do rõ ràng – từ tài nguyên, cơ duyên đến ngộ đạo. Tác giả vẽ nên một hệ thống tu luyện chặt chẽ và rất hợp lý.
Thế giới trong truyện cũng không bị phẳng. Có tầng thứ, có thế lực chồng chéo, có âm mưu giăng bẫy – đúng kiểu “tu tiên cũng là chính trị”. Rất đã!
3. Không drama tình cảm, tập trung vào con đường tu luyện
Một điểm cộng to đùng nữa là… ít bị “ngôn tình hóa”. Hàn Lập có tình cảm, có những đoạn rung động, nhưng không bị lệ thuộc vào nữ chính hay mối tình éo le gì cả. Truyện giữ đúng tinh thần tu tiên – tu là để trường sinh, là để mạnh hơn, không phải để đau khổ vì yêu.

⚠️ Điểm yếu của Phàm Nhân Tu Tiên – Không Phải Ai Cũng “Nuốt” Nổi
1. Văn phong khô – không dành cho người thiếu kiên nhẫn
Công bằng mà nói, tác giả Vong Ngữ viết thiên về mô tả và dẫn dắt logic, chứ không phải kiểu “văn chương mỹ miều”. Điều này giúp thế giới trong truyện rất thực tế, nhưng cũng khiến nhiều người mới đọc bị choáng.
Có bạn mình bảo: “Đọc 50 chương đầu mà buồn ngủ!” – và mình hiểu điều đó. Nếu bạn cần một cú hích, một sự phấn khích ngay từ đầu, thì có thể thấy Phàm Nhân hơi… “chậm nhiệt”.
2. Tình tiết dài, đôi lúc lê thê
Truyện dài gần 2.500 chương, và không phải chương nào cũng “cuốn”. Một số đoạn phụ tuyến kéo dài, không có cao trào rõ rệt. Mình từng phải “nhảy cóc” vài chục chương vì thấy mạch truyện chững lại.
Tất nhiên, với fan hardcore như mình thì vẫn ổn, nhưng với bạn đọc mới, đây có thể là lý do khiến họ bỏ cuộc giữa chừng.
3. Thiếu sự bùng nổ kiểu “cảm xúc bốc nóc”
So với những siêu phẩm như Đấu Phá Thương Khung – nơi mỗi lần Tiêu Viêm xuất hiện là trời long đất lở, thì Hàn Lập lại đi theo hướng “trầm ổn, sắc bén, hiệu quả”. Điều này đúng với phong cách truyện, nhưng cũng khiến Phàm Nhân không có nhiều khoảnh khắc “wow” khiến người đọc phấn khích tột độ.
🤔 Kết Luận: Phàm Nhân Tu Tiên – Không Dành Cho Mọi Người, Nhưng Rất Xứng Đáng
Nếu bạn thích hành trình thực tế, không màu mè, một nhân vật chính biết tiến biết lùi, biết giấu dao trong tay áo, thì Phàm Nhân Tu Tiên sẽ là lựa chọn hàng đầu.
Còn nếu bạn thích truyện nhanh, nhân vật mạnh mẽ từ đầu, đánh đâu thắng đó, tình tiết sôi nổi, thì bạn có thể thử những bộ như Đấu Phá Thương Khung, Tru Tiên, hoặc Tiên Nghịch.
Cuối cùng, mình nghĩ không có truyện nào là hoàn hảo tuyệt đối, chỉ có truyện phù hợp với “khẩu vị” người đọc. Còn bạn thì sao? Bạn có đủ kiên nhẫn để theo chân một phàm nhân bước lên con đường trường sinh không?
Hãy thử đọc 100 chương đầu – nếu bạn vượt qua được, thì bạn đã “nhập môn” vào một trong những bộ tu tiên xuất sắc và đáng nhớ nhất rồi đấy!